un_breakmyheart
read my profile
sign my guestbook

Country: United States
Gender: Female


Message: message me


Member Since: 3/12/2005

SubscriptionsSites I Read

Posting Calendar

|<< oldest | newest >>|
view all weblog archives

Get Involved!

Suggest a link

Recommend to friend

Create a site

Monday, November 07, 2005

First time in two week i'm able to go online :(

Wilma did came and left a big mess in our area! We're still don't have electricity :( . Last wednesday i was able to buy a generator after 4 days running from stores to stores everyday. Foods are somewhat still limited like meat and produce, we had been cooking using propane, boil water for bath.... 72% of peoples had have their power restored, but unfortunately for us to fall in the other 28% that still have not. FP&L website said it may take as long as November 22 for the remaining of restoration to be complete! AHHHHHHH


Sunday, October 23, 2005

Wilma is approaching! This time i'm really scare and nervous, first time in the 11 years living in the Miami area i finally get the feel of threat of storm :(

While my family are putting up shutters and preparing some foods for the next few days incase we lose electricity, here i am trying to get my work done online. All of my phones ringing of the hook from friends and family concerning for our safety here in the South. They worried now more since Katrina's present last August! All we can do is pray and hope for the best.

I was trying to book tickets for my family to go to New Jersey since last night with no luck, it either too expensive or not available, i guess everybody else is doing the same thing right now. Oh well, i did what were in my power already. Normally i was the one to calm and comfort everyone in my family everytime the storm come, but this time i got the weird feeling and can't even calm myself. AHHH am i gonna be okay? Find out on Monday then! 


Monday, September 12, 2005

Mấy ngày qua việc tôi đang làm bổng dưng bị đình trệ hẳn ra, tai sao phải là lúc này chứ?

Mâu thuẩn giữa tôi và gia đình hình như đã đến lúc không còn cứu vản gì được nửa rồi. Làm sao có thể hòa giải trong khi tôi một mực tránh và cắt đứt mọi liên lạc với mọi người? Tôi của ngày xưa đã không còn, thay vào đó là một tôi với sự bất cần, không màng đến những gì đang xảy ra chung quanh. Tôi không nói là tôi đã đúng nhưng ai có quyền để lên án tôi? Có khi nào bạn ôm ấp rất nhiều điều muốn nói và cần phải nói ra, nhưng khi muốn mở lời thì như bị á khẩu? Đó là tâm trạng của tôi đang lúc này đây. Tôi có rất nhiều tâm sự nhưng ai sẽ là người hiểu tôi đây? sighs....


Sunday, September 11, 2005

Đã rất lâu tôi đã không vào trang nhật ký này, một phần vì thời gian quá eo hẹp, còn phần khác là tôi đang lẩn tránh. Làm sao có thể diển tả những gì trong tôi vào những dòng chử này đây? Tôi đã cố gắng dành tất cả những thời gian của mình để làm lại những việc mà tôi đã nên làm từ lâu, những gì cần làm từng bước đã và đang tiến triển rất thuận lợi.

Đáng ra tôi đã phải vào đây ghi vài dòng từ 2 hôm trước vì hôm ấy là sinh nhật của tôi! Bổng dưng vào đúng lúc sáng ngày hôm ấy, tâm trạng tôi đã bị khuấy nhiểu và một lần nữa sự nhớ nhung tưởng chừng đã phai nhạt phút chốt lại bừng dậy trong tôi. Thời gian có phải là liều thuốc hay như người ta thường nói? Tôi cũng đã nghỉ như vậy, nhưng nay lối suy nghỉ đó có lẻ còn mông lung lắm.

Vắng xa anh lòng em như biễn nhớ
Lẳng lặng buồn trong ảm đạm chiều thu
Không bình minh mà chỉ lắm sương mù
Và nỗi nhớ trãi dài trên biễn cát

Vắng anh rồi em không nghe biễn hát
Khúc tình ca chất chứa vạn lời yêu
Trong cô đơn em hụt hẫng cô liêu
Lòng mãi miết úa sầu giăng mây tím

Vắng xa anh...hồn em nghe tím lịm
Giọt muộn phiền rơi rụng cả hồn đơn
Tìm đâu anh ?...những giây phút dỗi hờn
Để nghe mãi giọt tình hoài vang vọng

Vắng anh rồi...không gian như lắng đọng
Cả niềm đau...và u tối mênh mông
Đóa hoa tim phai nhạt nét tươi hồng
Toàn vũ trụ tuyết băng về lấp kín

Vắng anh rồi...em đây đành chôn kín
Tận hồn sâu...kỷ niệm một lần yêu
Trong nhớ mong em hiểu được một điều
Ôi nguyên lý tình yêu là khổ lụy !!!!!!


Monday, April 18, 2005

It was hard not seeing you yesterday when i was there next to you... the fear still in me ... my heart really want to see you but my mind said i should not! Tough choice to make but i have to do it cuz i can not afford to make another mistake. The day i left there in November still haunted me... i am forgiving you but yet to forget. I love you and miss you dearly ... but hunie please understand... one day you will know why i did it this way... sighs



Next 5 >>